Bốn chữ Hán ngắn gọn mà sâu thẳm – là một trong những lời cảnh tỉnh từ cổ xưa nhưng chưa bao giờ cũ. Nghĩa đen của nó rất rõ: ham đi nhanh thì sẽ không đến được đích. Nghĩa bóng thì rộng hơn nhiều: mọi sự hấp tấp và nóng vội, muốn đốt cháy giai đoạn đều tiềm ẩn nguy cơ đổ vỡ, thậm chí là thất bại toàn diện. Đó không chỉ là kinh nghiệm sống, mà còn là một quy luật âm thầm chi phối lịch sử, chính trị, kinh tế và cả đời người.
Trong đời thường, “dục tốc” thường xuất phát từ tâm lý sợ chậm, sợ thua, sợ bị bỏ lại phía sau. Người học muốn thành tài sớm nên học tủ, học mẹo; kẻ làm giàu muốn phất nhanh nên ưa đánh cược, lướt sóng, làm ăn chụp giật; người cầm quyền muốn ghi dấu ấn nên cải cách ồ ạt, bất chấp nền tảng xã hội. Nhưng rồi kết cục quen thuộc là “bất đạt”: kiến thức rỗng, tiền bạc mong manh, xã hội rối loạn. Cái nhanh bề ngoài thường phải trả giá bằng sự đổ nát bên trong.
Đông phương đã sớm nhìn ra điều ấy. Khổng Tử nói: “Vô dục tốc, vô kiến tiểu lợi” – đừng ham nhanh, đừng thấy lợi nhỏ. Lão Tử còn triệt để hơn: “Thiên hạ nan sự, tất tác ư dị; thiên hạ đại sự, tất tác ư tế” – việc khó trong thiên hạ bắt đầu từ cái dễ, việc lớn bắt đầu từ điều rất nhỏ. Đó là tư duy của người hiểu quy luật: tiến chậm nhưng chắc, tích tiểu thành đại. Trái lại, nóng vội là biểu hiện của sự thiếu tự tin vào chiều sâu và thiếu kiên nhẫn với thời gian.
Tây phương, tưởng như tôn sùng tốc độ, cũng không ngoại lệ. Tôi tuy dốt nhưng cũng biết tục ngữ Anh có câu: “Haste makes waste” – vội vàng sinh lãng phí. Ở môn học Kinh tế lượng, các nhà kinh tế hiện đại hay nói đến “tăng trưởng nóng” như một trạng thái nguy hiểm: số liệu tuy đẹp trong ngắn hạn nhưng để lại nợ xấu, bong bóng, bất ổn lâu dài. Lịch sử nhiều quốc gia cho thấy: những cuộc cải cách thiếu sự chuẩn bị, những chiến dịch làm nhanh thường kết thúc bằng khủng hoảng, rồi lại phải quay về sửa sai với chi phí lớn hơn gấp bội.
Điều nguy hiểm của “dục tốc” không chỉ nằm ở thất bại, mà lại ở ảo tưởng thành công. Có những cái “đạt” rất nhanh: tiền đến nhanh, quyền lực đến nhanh, danh tiếng đến nhanh. Nhưng đó thường là thứ chưa kịp bén rễ. Gió đổi chiều là bật gốc. Thành công thật sự, giống như một cây cổ thụ, cây to cần thời gian âm thầm đâm rễ sâu vào lòng đất. Không ai thấy nó đang lớn từng ngày mà chỉ đến lúc bão nổi mới biết cây nào đứng vững.
Nói như vậy không phải để tôn thờ sự ì ạch, trì trệ. Chậm không đồng nghĩa với lười, với bảo thủ. Chậm là có nhịp điệu, có cân nhắc, có nền móng. Nhanh mà đúng là lý tưởng, nhưng nhanh mà sai lầm thì cái giá phải trả thường vượt xa lợi ích đạt được. Vì thế, giữa một thế giới ngày càng hối hả, “dục tốc bất đạt” không chỉ là lời khuyên, mà đây là một thái độ sống: biết kìm lại, biết chờ đợi, biết để thời gian đứng về phía mình.
Cuối cùng thì bạn nên nhớ, người đi xa nhất không phải kẻ chạy nhanh nhất lúc khởi hành, mà là người đủ sự tỉnh táo để không bị vấp ngã giữa đường. Và chính ở điểm đó, bốn chữ cổ xưa kia vẫn lặng lẽ chứng minh giá trị xuyên thời gian của mình. Thế nhé, bạn cùng với tôi hãy “ngoành cổ mà trông…” nhé.