Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

Suy ngẫm

Từ năm 1907 Phan Châu Trinh đã chỉ ra "10 điều bi ai của dân tộc Việt":
1. Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày.
2. Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám.
3. Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con.
4. Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đảo nhau vì chữ lợi.
5. Trong khi họ biết bỏ vốn lớn, giữ vững chữ tín trong kinh doanh làm cho tiền bạc lưu thông, đất nước ngày càng giàu có; thì ta quen thói bất nhân bất tín, cho vay cắt cổ, ăn quỵt vỗ nợ, để tiền bạc đất đai trở thành vô dụng.
6. Trong khi họ biết tiết kiệm tang lễ, cư xử hợp nghĩa với người chết; thì ta lo làm ma chay cho lớn, đến nỗi nhiều gia đình bán hết ruộng hết trâu.
7. Trong khi họ ra sức cải tiến phát minh, máy móc ngày càng tinh xảo; thì ta đầu óc thủ cựu, ếch ngồi đáy giếng, không có gan đua chen thực nghiệp.
8. Trong khi họ giỏi tổ chức công việc, sắp xếp giờ nghỉ giờ làm hợp lý, thì ta chỉ biết chơi bời, rượu chè cờ bạc, bỏ bê công việc.
9. Trong khi họ biết gắng gỏi tự lực tự cường, tin ở bản thân; thì ta chỉ mê tín nơi mồ mả, tướng số, việc gì cũng cầu trời khấn Phật.
10.Trong khi họ làm việc quan cốt ích nước lợi dân, đúng là "đầy tớ" của dân, được dân tín nhiệm; thì ta lo xoay xở chức quan để no ấm gia đình, vênh vang hoang phí, vơ vét áp bức dân chúng, v.v.

ĐẠO ĐỨC BÁC HỒ


❤1. Trời có bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông
Đất có bốn phương: Đông, Tây, Nam, Bắc
Người có bốn đức: Cần, Kiệm, Liêm, Chính
Thiếu một mùa, thì không thành trời
Thiếu một phương, thì không thành đất
Thiếu một đức, thì không thành người.
❤2. Cần, Kiệm, Liêm, là gốc rễ của Chính. Nhưng một cây cần có gốc rễ, lại cần có cành, lá, hoa, quả mới là hoàn toàn. Một người phải Cần, Kiệm, Liêm, nhưng còn phải Chính mới là người hoàn toàn.
❤3. Học cái tốt thì khó, ví như người ta leo núi, phải vất vả, khó nhọc mới lên đến đỉnh. Học cái xấu thì dễ, như ở trên đỉnh núi trượt chân một cái là nhào xuống vực sâu.
❤4. Cần mà không Kiệm thì làm chừng nào xào chừng ấy. Cũng như một cái thùng không có đáy, nước đổ vào chừng nào, chảy ra hết chừng ấy, không lại hoàn không.
❤5. Không có đạo đức cách mạng thì tài cũng vô dụng.
❤6. Đạo đức, ngày trước thì chỉ trung với vua, hiếu với cha mẹ. Ngày nay, thời đại mới, đạo đức cũng phải mới. Phải trung với nước. Phải hiếu với toàn dân, với đồng bào.
❤7. Làm cách mạng để cải tạo xã hội cũ thành xã hội mới là một sự nghiệp rất vẻ vang, nhưng nó cũng là một nhiệm vụ rất nặng nề, một cuộc đấu tranh rất phức tạp, lâu dài và gian khổ. Sức có mạnh mới gánh được nặng và đi được xa. Người cách mạng phải có đạo đức cách mạng làm nền tảng, mới hoàn thành được nhiệm vụ vẻ vang.
❤8. Mình đối với mình: Đừng tự mãn, tự túc; nếu tự mãn, tự túc thì không tiến bộ. Phải tìm học hỏi cầu tiến bộ. Đừng kiêu ngạo, học lấy điều hay của người ta. Phải siêng năng tiết kiệm.
❤9. Những người trong các công sở đều có nhiều hoặc ít quyền hành. Nếu không giữ đúng Cần - Kiệm - Liêm - Chính thì dễ trở thành hủ bại, biến thành sâu mọt của dân.
❤10. Tự mình phải chính trước, mới giúp được người khác.
ST

Kinh nghiệm

"Hãy uống nước từ dòng suối nơi ngựa uống
Con ngựa chẳng bao giờ uống nước bẩn đâu
Hãy đặt giường nơi chú mèo nằm ngủ
Ăn trái cây có dấu vết của chú sâu
Hãy chọn nấm có côn trùng đậu lại
Hãy trồng cây nơi chuột chũi dũi đất lên
Xây nhà bạn nơi rắn nằm sưởi ấm
Đào giếng nơi loài chim tránh nắng rền
Đi ngủ và thức giấc cùng lũ chim - bạn gặt hái những ngày vàng thóc lúa
Ăn nhiều màu xanh - bạn có đôi chân và trái tim khỏe như những sinh vật rừng sâu
Bơi thường xuyên, bạn sẽ thấy mình sống trên trái đất như cá trong làn nước,
Ngắm bầu trời luôn khi có thể, suy nghĩ bạn sẽ nhẹ bẫng và trong suốt
Hãy im lặng nhiều, nói thật ít - sự tĩnh lặng sẽ đến trong tim, tâm hồn bạn an tĩnh và tràn đầy bình yên."

- sưu tầm -

HẮN CÓ HIẾU

 Hắn là người thành đạt 
Gia cảnh rất đề huề 
Có con ngoan, vợ đẹp 
Cuộc sống vạn người mê. 

Cứ mỗi lần giỗ mẹ 
Hắn thết cỗ linh đình 
Nào sơn hào, hải vị...
Để chứng tỏ cái tình. 

Trong một lần dọn dẹp 
Đem vứt bớt đồ thừa 
Hắn thấy quyển nhật ký 
Của mẹ mình năm xưa. 

Tò mò nên hắn đọc
Những con chữ quay cuồng 
Bởi những trang nhật ký 
Là những câu chuyện buồn:

Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Già rồi 
Sao còn như con nít 
Làm cơm vãi khắp nơi! 

Ừ! Bởi vì tuổi lắm 
Nên mắt kém, tay run
Có làm rơi ít hột 
Âu cũng chỉ chuyện thường!

Khi con còn nhỏ dại
Cũng làm vãi khắp nơi 
Mẹ quét, lau, gom lại...
Đâu trách mắng nửa lời? 

Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Mặc đồ
Sao lóng nga lóng ngóng 
Y hệt nhành cây khô!

Ừ! Tuổi già xương cứng 
Gân cũng chẳng dẻo dai 
Khó xở xoay, quay trở 
Sao cứ mắng mẹ hoài? 

Khi con còn nhỏ dại 
Cứ hiếu động chân tay
Mẹ mặc hoài mới được 
Đâu trách mắng nọ này? 

Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Điếc à?
Trả lời rồi vẫn hỏi 
Cứ như trúng phải tà!

Ừ! Già nên nghễnh ngãng 
Nghe lúc được, lúc không 
Mẹ mới đi hỏi lại 
Mắng chi để tủi lòng? 

Khi con còn nhỏ dại
Hỏi đủ chuyện trên đời 
Mẹ kiên trì đáp lại 
Đâu mắng mỏ một lời? 

Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Con mắng mẹ: Bực mình!
Cả đêm ho sù sụ 
Mất ngủ cả gia đình! 

Ừ! Tuổi nhiều bệnh lắm 
Quy luật của tự nhiên 
Mẹ đâu mong như thế 
Mắng chi để tủi phiền?

Nhớ khi con nhỏ dại
Đủ thứ bệnh mang vào 
Hàng năm trời khóc quấy
Mẹ đâu trách câu nào? 

Ngày... tháng... năm... mẹ tủi
Cứ mỗi bận ăn cơm 
Mẹ phải ngồi góc khuất 
Bởi người mẹ không thơm. 

Ừ! Kiếp này ta sống 
Con nít đến hai lần 
Mẹ già không tự liệu 
Tất cả cậy con làm!

Nhớ khi con nhỏ dại
Tè, ị bậy khắp nơi... 
Mẹ lau chùi, tắm rửa 
Có bao giờ chê hôi?

Ngày... tháng... năm... 
...

Ngày... tháng... năm... mẹ yếu
Chắc chẳng thể... nữa rồi 
Những dòng này mẹ viết 
Là sau cuối trong đời:

Dù cho con lạnh nhạt 
Hay gắt gỏng bấc, chì
Mẹ chỉ buồn đôi chút 
Chứ không trách cứ gì! 

Con vẫn là con mẹ
Bé bỏng và đáng yêu 
Dù cho theo năm tháng 
Con đã đổi thay nhiều...! 

Hắn thẫn thờ nét mặt 
Nhìn lên phía bàn thờ:
Ánh mắt bà âu yếm 
Qua lớp khói hương mờ!

Hắn nấc lên từng chặp:
Con bất hiếu mẹ ơi 
Con muốn xin lỗi mẹ 
Nhưng đã quá muộn rồi! 

* Những ai còn Cha- Mẹ 
Hãy thức tỉnh kịp thời 
Đừng để thành quá muộn 
Ôm hối hận cả đời! 

Mâm cao ngày cúng họ
Cũng chẳng ý nghĩa chi
Nếu khi cha mẹ sống 
Đối xử chẳng ra gì!

Ở ĐỜI, CÓ 2 THỨ PHẢI NHỚ....👇



Ở ĐỜI, CÓ 2 THỨ PHẢI NHỚ....👇

1. Có 2 thứ bạn nên tiết kiệm, đó là sức khỏe và lời hứa.
2. Có 2 thứ bạn phải cho đi, đó là tri thức và lòng tốt.
3. Có 2 thứ bạn phải thay đổi, đó là bản thân và nhận thức.
4. Có 2 thứ bạn phải giữ gìn, đó là niềm tin và nhân cách.
5. Có 2 thứ bạn phải trân trọng, đó là gia đình và hiện tại.
6. Có 2 thứ bạn phải tự mình thực hiện, đó là lao động và chịu trách nhiệm với việc mình làm.
7. Có 2 thứ bạn phải lãng quên, đó là đau thương và hận thù.
8. Có 2 thứ bạn phải khắc ghi, là công ơn Mẹ Cha và sự giúp đỡ của người khác.
9. Có 2 thứ bạn buộc phải có để là người thành công, đó là đam mê và lòng kiên trì.
10. Có 2 thứ bạn không được làm, đó là hãm hại người khác và phản bội lòng tin.
11. Có 2 thứ bạn phải bảo vệ, đó là danh tín và lẽ phải.
12. Có 2 thứ bạn phải chấp nhận, là cái chết và sự khác biệt.
13. Có 2 thứ bạn phải kiểm soát, đó là bản năng và cảm xúc.
14. Có 2 thứ bạn phải tránh xa, đó là cám dỗ và sự ích kỷ.
15. Có 2 thứ bạn luôn phải sử dụng mà đừng hà tiện, là tiền bạc và kinh nghiệm.
16. Có 2 thứ bạn không được sợ sệt, là cái ác và sống thật.
17. Có 2 thứ bạn phải nuôi dưỡng, là tình yêu và sự bao dung.
18. Có 2 thứ mà bạn cần phải đạt được trong cuộc sống, đó là thành đạt và hạnh phúc.
19. Có 2 thứ bạn phải luôn sẵn sàng, đó là khó khăn và ngày mai.
20. Có 2 thứ bạn phải luôn ghi nhớ, đó là thực hiện những điều trên và làm thật tốt chúng trong cuộc sống hàng ngày.

BÀI PHÁT BIỂU 60 GIÂY


*Cựu CEO của Coca-Cola đã có bài phát biểu 60 giây làm nên lịch sử.

Bài phát biểu chia tay bởi Brian Dyson.

"Hãy tưởng tượng rằng cuộc sống là một trò chơi gồm 5 trái bóng, bạn tung hứng trong không khí, cố gắng để không đánh rơi bất kỳ trái nào trong số chúng. "Một trong số đó là cao su, còn những trái khác là thủy tinh..."

"5 trái bóng là: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè, tâm hồn. Bạn sẽ sớm nhận ra rằng công việc là một trái bóng cao su.

Mỗi lần trái bóng cao su này rơi xuống, nó lại bật lại, trong khi tất cả những trái bóng khác đều là thủy tinh ".

"Nhưng 4 trái bóng còn lại: Gia đình, Sức khỏe, Bạn bè và tâm hồn mỏng manh như pha lê.

Nếu bạn đánh rơi một trong số chúng, nó sẽ bị nứt hoặc thậm chí bị vỡ. Nó sẽ không bao giờ như trước nữa ".

"Hãy quản lý công việc hiệu quả trong thời gian làm việc, cho phép có nhiều thời gian cần thiết cho gia đình và bạn bè, được nghỉ ngơi đầy đủ và chăm sóc sức khỏe tinh thần và thể chất của bạn".

"Cuộc sống là sự cân bằng, nếu chúng ta dành quá nhiều thời gian để làm việc, đôi khi chúng ta sẽ mất đi những thứ quý giá nhất: gia đình, sức khỏe và tâm hồn của chúng ta ".

Nguồn: Cang Huỳnh lược dịch từ Histoire de vie.- Cre: Bao Nguyen Quang

LÚC VỀ GIÀ CÀNG ĐỌC CÀNG THẤY HAY

LÚC VỀ GIÀ CÀNG ĐỌC CÀNG THẤY HAY !
1. Lúc về già mình sẽ tuyệt đối không được chủ quan nghĩ rằng còn khoẻ, còn sung sức để nghĩ và làm những việc như hồi thanh niên. Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, SỨC KHOẺ là của mình.
2. Lúc về già mình nên quan tâm đến BẢN THÂN, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn và thích thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.
3. Lúc về già mình sẽ SỐNG GẦN CON mà không sống chung với bất cứ đứa nào, chỉ sống với...vợ. Nếu cứ thương con cái, sống với chúng nó thể nào cũng đến lúc mình ở trọ trong chính ngôi nhà của mình. Con không có tiền mua nhà thì thuê, không đủ tiền thuê mình hỗ trợ, quyết không ở chung, trai gái dâu rể gì cũng vậy hết, một tuần đến thăm nhau 1 lần vào ngày cuối tuần là đủ.
4. Lúc về già... rất già, nên đặt một chỗ ở một trung tâm DƯỠNG LÃO nào đó. Tiền ít ở chỗ xoàng, tiền nhiều ở chỗ tươm để được chăm sóc y tế tốt và có nhiều cơ hội vui chơi bên bạn đồng trang lứa. 
5. Lúc về già nên và chỉ nói hai chữ "ngày xưa" (đúng hơn là những câu chuyện hoài niệm) với BẠN đồng niên, tuyệt đối không nói với lũ trẻ, vì chúng sẽ cho mình bị dở hơi. Với tụi trẻ chỉ nói "ngày mai" và chỉ trả lời khi chúng hỏi. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già. Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.
6. Lúc về già, mình sẽ dành thời gian đi THĂM QUAN những vùng đất mà chưa bao giờ đặt chân đến.
7. Lúc về già mình phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “CON CHIM BAY LƯỢN”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.
8. Lúc về già đừng bao giờ đến CƠ QUAN CŨ, nếu như chưa nhận được một lời mời trân trọng, vào những dịp đặc biệt.
9. Lúc về già cần HIỂU rõ:
- Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.
- Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.
- Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn. Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi. Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ. Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ. Khác nhau là thế, mình phải coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, mà không mong báo đáp, chờ báo đáp là tự làm khổ mình.
- Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu. Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi. Vậy nên cần chuẩn bị tài chính để sẵn sàng thuê người chăm sóc để con cái đỡ vất vả vì mình. 
- Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống….). Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh). Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống. Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh…. Tất cả đều là muộn.
- - Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy tích cực là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy lạc quan để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.
- “Hoàn toàn khỏe mạnh” là thân thể, tâm lý và đạo đức đều khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.
10. Lúc về già mình sẽ thực hiện : 3 QUÊN, 4 CÓ, 5 KHÔNGvà 6 VỊ BÁC SĨ
- 3 QUÊN:
* Một quên mình tuổi đã già
Sống vui, sống khỏe, lo xa làm gì.
* Hai là bệnh tật quên đi
Cuộc đời nó thế, việc gì nhọc tâm
* Ba quên thù hận cho xong
Ăn ngon ngủ kỹ để lòng thảnh thơi.
 - 4 CÓ:
* Một nên có một gia đình
Vì không – homeless – người khinh lẽ thường
* Hai cần phải có nhà riêng
Đói no cũng chẳng làm phiền dâu, con
* Ba là trương mục ngân hàng
Ít nhiều tiết kiệm an thân tuổi già
* Bốn cần có bạn gần xa
Tri âm, tri kỷ để mà hàn huyên.
- 5 KHÔNG:
* Một không vô cớ bán nhà
Dọn vào chung chạ la cà với con
* Hai không nhận cháu để trông
Nhớ thì thăm hỏi bà, ông, cháu mừng
* Ba không cố gắng ở chung
Tiếng chì, tiếng bấc khó lòng tránh lâu
* Bốn không từ chối yêu cầu
Ít nhiều quà cáp con, dâu, cho mình
* Năm không can thiệp nhiệt tình
Đời tư hay việc riêng phần của con.
- 6 VỊ BÁC SĨ TỐT NHẤT TRONG ĐỜI:
  * Ánh nắng mặt trời
  * Nghỉ ngơi
  * Thể dục
  * Ăn uống điều độ
  * Tự tin
  * Bạn bè
Cuối cùng luôn xác định TƯ TƯỞNG: 
“Sinh - bệnh - lão - tử” là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống đàng hoàng để không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu CHẤM HẾT THẬT TRÒN.
    (Sưu tầm)

44 điều mà giáo viên nào cũng nên nói/ thực hiện với học sinh

1. Ước mơ của con rất quan trọng.

2. Con có thể làm bất cứ điều gì nếu con thật sự cố gắng.

3. Con chỉ cần là chính mình.

4. Cô rất tự hào về con.

5. Sợ hãi cũng không sao.

6. Luôn có những chuyện con không thể thay đổi được.

7. Cô nhìn thấy quyết tâm của con.

8. Khi có điều gì còn băn khoăn hoặc con chưa muốn, hãy nhìn thẳng vào người đề nghị và nói: Không ạ!

9. Dù có sai lầm đi nữa, con cũng có thể sửa chữa được.

10. Ý kiến của con rất quan trọng.

11. Con có thể thử lại lần nữa vào ngày mai.

12. Hãy luôn thành thật với chính mình.

13. Không ai là hoàn hảo cả.

14. Con là người bạn ấm áp của cô và của các bạn.

15. Đừng để ai coi thường ước mơ của con.

16. Hãy cẩn trọng với những gì con tin tưởng.

17. Tốt bụng không có nghĩa là hèn yếu.

18. Lời nói của con rất có ý nghĩa với cô.

19. Con xứng đáng được hạnh phúc.

20. Sáng kiến của con thật tuyệt vời.

21. Con không cần phải hoàn hảo.

22. Cô tin ở con.

23. Hãy làm theo cách con muốn.

24. Hãy nghe theo trái tim con.

25. Đừng bao giờ ngừng cố gắng.

26. Con có thể làm được!

27. Con không cần bắt chước những gì người khác làm.

28. Con rất xứng đáng.

29. Không điều gì là không thể.

30. Hãy mơ ước nhiều hơn.

31. Con có thể lựa chọn.

32. Con có thể từ chối.

33. Con có thể đồng ý.

34. Đừng sợ hãi khi là chính bản thân mình.

35. Con sẽ làm nên sự khác biệt

36. Con rất quan trọng đối với cô.

37. Hãy nói thật lòng mình và cô luôn lắng nghe.

38. Cô thấy con không còn quá nhỏ nữa.

39. Con không cần phải giống bạn bè trong lớp.

40. Con có quyền quyết định.

41. Đừng bao giờ bỏ cuộc.

42. Con mạnh mẽ hơn con nghĩ nhiều.

43. Nếu con tin vào điều gì, hẳn nó phải rất quan trọng.

44. Đừng bao giờ so sánh bản thân với ai khác. Và cô cũng thế, cô hứa không so sánh con với bất kì ai.

Tuổi già nên như thế nào?

Khi về già, con cái sẽ ngày càng trở nên xa cách. Bởi vì khi cha mẹ ở độ tuổi 70, 80 cũng là lúc con cái bước vào độ tuổi trung niên. Tuổi tác ngày càng lớn, nhiều vấn đề nảy sinh trong cuộc sống thì làm sao có thời gian ở bên cha mẹ mỗi ngày?

Cha mẹ già cũng từng trải qua giai đoạn này nên rất thấu hiểu, vì vậy, họ sẽ không phàn nàn mà sẵn sàng chịu đựng sự cô đơn một mình để đổi lấy hạnh phúc của con cái.

Khi cha mẹ về già có "ba nỗi sợ". Suy cho cùng, cả đời khổ cực nuôi con, đến cuối cùng vẫn vì con cái!

Đầu tiên, sợ cuộc sống con cái không tốt, nhưng bản thân cũng không thể giúp gì được

Khi còn nhỏ, chúng ta luôn nghĩ rằng cha mẹ là người toàn năng. Cơm nước nấu sẵn, mùa đông cần quần áo ấm, đến kì phải đóng tiền học... họ sẽ làm mọi điều để cho con cuộc sống tốt nhất.

Cha mẹ cho bạn tất cả tình yêu của họ, nhưng họ chưa bao giờ cảm thấy đủ.

Tuy nhiên, khi cha mẹ đã già yếu, thực sự không có cách nào để giúp bạn. Họ chỉ có thể lo lắng và thường xuyên hỏi thăm tình hình của bạn. Đôi khi, họ cảm thấy bất lực khi biết khó khăn của con cái nhưng lại không thể làm được gì.

Khi tuổi trẻ gặp sóng gió, người lo lắng nhất chính là cha mẹ. Người thân, bạn bè bên cạnh không có mấy người tương trợ, nhưng bố mẹ nhìn thấy thì xót xa vô cùng, có thể làm được gì để giúp đỡ, họ đều không ngần ngại.

Thứ hai, sợ tình trạng ốm đau của bản thân sẽ kéo theo con cái sa sút

Nếu một ngày bạn nhận được tin bố mẹ ốm, thường là khi bệnh tình đã trở rất nặng. Không phải họ thường không mắc bệnh vặt mà bởi vì nếu đó là một bệnh nhẹ, họ sẽ không nói cho bạn biết.

Khi cha mẹ già yếu, bệnh tật ập đến, hầu hết họ đều có tâm lý một mình chịu đựng, tự chăm sóc lẫn nhau mà không để con cái lo lắng.

Đừng làm phiền con cái, đây là "chuyện chung" của các bậc cha mẹ. Đôi khi họ chỉ muốn ở một mình cũng không chuyển tới thành phố sống với con cái chính là vì sợ con phiền phức, sợ con bị ảnh hưởng. Loại "sợ" này thực chất là tình cha mẹ vô bờ bến.

Thứ ba, sợ ăn nói không cẩn thận trước mặt con cái

Khi bạn thấy cha mẹ phải cẩn thận khi nói chuyện trước mặt bạn, họ thực sự đã già.

Người lớn tuổi có thể nói nhiều hơn, vừa nói xong đã quên, nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần một điều gì đó khiến chúng ta đôi khi thấy phiền. Khi bạn lớn tiếng "trách móc" cha mẹ, họ sẽ rất buồn nhưng sẽ không nói ra mà chỉ âm thầm tủi thân và rơi lệ. 

Cha mẹ già rồi cũng giống như một đứa trẻ. Họ sợ hãi khi nhìn thấy khuôn mặt bạn giận dỗi; khi bạn cười, họ cười; nếu bạn giữ khuôn mặt căng thẳng, họ cũng cảm thấy khó chịu.

Điều đáng ngạc nhiên là chúng ta càng trưởng thành thì càng học được cách vui vẻ, xởi lởi với người ngoài, nhưng lại cư xử cáu kỉnh, khó chịu khi về nhà. Cuộc sống dù có vất vả đến đâu cũng đừng đổ lỗi cho cha mẹ, đừng trách họ cho mình quá ít. Trong hàng trăm điều thiện, chữ hiếu đứng hàng đầu, đừng bao giờ oán trách người đã sinh ra mình mà hãy đối xử dịu dàng với họ.

Tuổi già là một cỗ máy không thể ngăn cản. Mọi người đều già đi, thế hệ này sang thế hệ khác nối tiếp nhau không ngừng.

Cha mẹ già là tấm gương phản chiếu chính bạn trong tương lai. Cách bạn đối xử với cha mẹ bây giờ cũng chính là cách mà con cái sẽ đối xử với bạn sau này. Khi thấy con cái tiến về phía trước không có chỗ dựa, cha mẹ già không khỏi bận tâm, bởi ai cũng từng trải qua giai đoạn "năm tháng gió sương", họ luôn thấu hiểu và thông cảm cho bạn.

Khi bạn thực sự hiểu được điều cha mẹ sợ hãi, bạn sẽ biết được công ơn của cha mẹ lớn đến nhường nào.

Một ngày nào đó, bạn sẽ không còn được nghe thấy tiếng cha mẹ gọi bạn về nhà ăn cơm, cũng không nhận được cuộc gọi thăm hỏi, nhắc nhở giữ sức khỏe từ cha mẹ nữa. Một ngày nào đó, bạn sẽ trở thành một đứa trẻ mồ côi, không còn bề trên chăm sóc, phải tự dựa vào chính mình. Nếu cha mẹ còn thì cuộc đời vẫn còn điểm tựa, nếu cha mẹ ra đi thì cuộc đời này sẽ không còn chốn quay về.

Vì vậy, dù khó khăn đến đâu cũng đừng làm khó cha mẹ, dù bận rộn đến đâu cũng phải báo hiếu cho cha mẹ, dù nghèo khó đến đâu cũng đừng để cha mẹ phải chịu khổ cực!

ĐỌC 8 LỜI NÀY MỖI TỐI TRƯỚC KHI NGỦ CÓ THỂ THAY ĐỔI VẬN MỆNH SỐNG CỦA BẠN

ĐỌC 8 LỜI NÀY MỖI TỐI TRƯỚC KHI NGỦ CÓ THỂ THAY ĐỔI VẬN MỆNH SỐNG CỦA BẠN

Đừng coi thiện lương của người khác là yếu đuối, bởi đó là một loại độ lượng; Đừng coi khoan dung của người khác là nhu nhược, bởi đó là một loại từ bi.

Những người phong thái cao không dễ dàng nổi cáu, nhưng không có nghĩa là họ không biết nổi cáu; Người tính khí nhạt nhẽo chỉ tỏ ra hồ đồ, nhưng không có nghĩa là họ không có giới hạn chịu đựng.

Tình cảm không thể qua loa lấy lệ, cũng giống như tấm lòng thành không thể bị đem làm trò đùa.

Duyên tới không nên khinh nhẹ mà bỏ qua; Duyên đi cũng đừng bi luỵ mà nuối tiếc.

Hãy dùng tình cảm để đáp lại tình cảm, đó mới là tình cảm thật sự; Yêu thương bình đẳng với tất cả mọi người mới thật sự đắc được nhân tâm.

1. Tùy duyên

Đời người giống như một tách trà, đầy cũng tốt mà vơi cũng được, cần gì phải tranh giành ngược xuôi?

Đậm cũng thơm ngon mà nhạt cũng nồng nàn, bởi “hữu xạ tự nhiên hương” nên tự bản thân đã có hương vị rồi.

Vội cũng vậy mà chậm cũng thế, cớ sao ta cứ phải muộn phiền?

Nóng cũng được mà lạnh cũng vậy, bởi tất cả chỉ như một nụ cười thoảng qua...

Đời người ta, bởi để ý nên mới đau khổ, bởi nghi ngờ nên mới tổn thương, bởi biết xem nhẹ nên mới vui vẻ, bởi lãnh đạm nên mới thấy hạnh phúc yêu đời.

Mỗi cá nhân khi đến cõi hồng trần đều giống như một vị khách qua đường, có rất nhiều sự việc mà bản thân không thể làm chủ được, hà cớ sao phải níu giữ truy cầu?

Bởi vậy, xin hãy để mọi thứ tùy duyên, duyên đến hãy vui mừng đón nhận, duyên đi hãy bình thản bước qua.

2. Khoan dung

Con người sống trên thế gian không cần việc gì cũng phải thông tỏ rõ ràng.

Nước quá trong nước không có cá, người quá thông minh người không có bạn bè.

Tranh luận với người nhà cho dù thắng nhưng tình thân rạn nứt; Tranh cãi với bạn đời cho dù thắng nhưng tình cảm lại nhạt phai; Tranh luận với bạn bè thắng rồi sẽ mất đi tình nghĩa.

Tranh luận là lý, thua là tình, tổn thương là tự bản thân ta.

Bản chất đen sẽ mãi mãi là đen, bản chất trắng sẽ mãi mãi là trắng.

Thế nên, hãy để thời gian chứng minh cho tất cả.

Buông bỏ cố chấp của bản thân, khoan dung độ lượng với mọi người thì khi hành xử sẽ đắc được nhân tâm.

Thêm một phần ôn hòa, thêm một chút ấm áp, thì cuộc sống mới thật sự ý nghĩa, mới có thể thấy được sự chói lọi của ánh nắng mặt trời.

3. Bần phú

Những người tự hài lòng với bản thân, tự biết đủ làm vui thì dù ngủ nơi nền đất cũng giống như trong nệm êm chăn ấm.

Những người không tự hài lòng với bản thân, không biết thế nào là đủ thì cho dù có đang ở thiên đường cũng lại giống như trong địa ngục.

Sự phong phú nơi tâm hồn mới là điều quan trọng nhất.

Nếu cứ chấp trước truy cầu quá mức, là nô lệ của của cải vật chất thì cho dù có được nhiều đến mấy vẫn cứ luôn túng thiếu.

Một cuộc sống thanh bần về vật chất vĩnh viễn không ảnh hưởng tới sự giàu có về tinh thần. Biết mình đủ để ung dung tự tại mới thực là người giàu có suốt đời.

4. Tính toán

Mang lại lợi ích cho người, đó chính là thể hiện của lòng nhân ái.

Người với người luôn có sự tương hỗ qua lại lẫn nhau. Khi bạn nhường người khác một bước, người khác mới có thể kính bạn một đường.

Lòng người ta cũng giống như một con đường, càng so đo tính toán sẽ càng trở nên chật hẹp, càng khoan dung độ lượng sẽ càng rộng mở thênh thang.

Không nên tính toán với người quân tử bởi họ sẽ trả lại bạn gấp đôi; Không nên tính toán với kẻ tiểu nhân bởi họ sẽ gây thêm tai họa.

Khoan dung mặc dù là sự nhượng bộ với người khác, nhưng thực tế là mở rộng con đường trong tâm mình.

5. Buông bỏ

Người xưa có câu: “Buông đi cho nhẹ nỗi lòng, cho tâm thanh tịnh, cho lòng lạc an”.

Hôm nay dù sự việc xảy ra có long trời lở đất tới mức nào, thì tới ngày mai cũng đều là chuyện nhỏ; Năm nay cho dù sự việc nghiêm trọng tới nhường nào, thì bước sang năm đó chỉ còn là câu chuyện của ngày xa xưa.

Cho dù đó là việc lớn cỡ nào trong kiếp này, tới kiếp sau cũng chỉ là truyền thuyết được người ta kể lại.

Nếu gặp chuyện không thuận lợi trong cuộc sống cũng như trong công việc, đừng quên nhắc nhở bản thân rằng:
Mọi việc rồi cũng sẽ qua đi, hãy hít một hơi dài bình thản, vì ngày mai trời lại sáng thôi.

6. Đơn giản

Tâm đơn giản thế giới sẽ trở nên đơn giản, hạnh phúc sẽ theo đó mà lớn dần.

Tâm thái tự do thì cuộc sống cũng tiêu diêu tự tại, và khi cuộc sống tự tại thì đi tới đâu cũng thấy mọi thứ luôn tươi đẹp.

Khi được như ý hãy coi nó thật nhẹ đừng đặt nặng trong tâm, khi không vừa ý hãy nhìn rộng theo chiều hướng tích cực và không quá đặt nặng áp lực vào nó.

Có rất nhiều điều trong cuộc sống là thật sự có thể buông bỏ, chỉ là trong tâm có muốn buông bỏ nó hay không.

Hãy để mọi thứ tùy kỳ tự nhiên, chỉ có buông bỏ nó, coi nhẹ nó, tâm mới được thoải mái.

Thứ gì là của mình ắt sẽ là của mình, thứ gì không phải của mình thì có cưỡng cầu cũng không được.

Hãy tự nhắc nhở bản thân thêm một chút khoan dung, thêm một chút độ lượng để vẫy tay và cười chào tạm biệt với những chuyện vui buồn.

Chỉ cần nhắm mắt lại, sau một giấc tỉnh dậy thì tất cả đều trở thành quá khứ.

7. Phúc họa

Đời người đôi khi, tưởng là họa nhưng kỳ thực lại là phúc, tưởng là phúc nhưng thực ra lại là họa.

Tích đức dù không ai nhìn thấy, nhưng hành thiện đất trời đều thấu tỏ. Một người hành thiện, phúc có thể chưa tới nhưng họa chắc chắn đã rời xa.

Một người hành ác, họa mặc dù chưa tới nhưng phúc đức đã mất đi rồi.

Người làm việc thiện cũng giống như cây cỏ trong vườn xuân, dù không cao lớn nhưng theo ngày tháng nó sẽ thêm rậm rạp.

Người làm việc ác cũng như lấy đá mài dao, nhìn không thấy tổn thương nhưng lâu dài thì sẽ có.

Phúc họa đều không có cửa mà xuất tự nội tâm. Nỗi lo sợ khi làm việc ác không phải bởi sợ người khác phát hiện, mà ở chính bản thân mình biết đó là ác hay thiện.

Hành thiện không phải vì mong đợi lời khen từ người khác mà là để bản thân thấy cao quý trong lòng.

8. Khoảng trống

Khi thành công đắc ý, hãy cho mình một khoảng trống để suy xét, đừng để sự đắc ý làm mê mờ đầu óc.

Khi đau khổ hãy dành một khoảng trống cho sự an ủi, đừng để sự đau khổ làm nghẹt thở tâm hồn.

Khi lòng đầy phiền muộn hãy dành một khoảng trống cho sự vui vẻ, mọi phiền muộn sẽ nhanh chóng tiêu tan, nụ cười càng xuất hiện nhiều hơn.

Khi cô đơn hãy dành khoảng trống cho tình hữu nghị, bởi sự chân thành của tình bạn chính là niềm an ủi lớn nhất cho tâm hồn.

Hãy cho bản thân một chút khoảng trống để hít thở khí trời, lòng tĩnh lặng sẽ cảm nhận được muôn vàn điều vui...