Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

Không sợ viêm xoang mùa trở gió

Các bác sĩ khuyên rằng, thời điểm giao mùa hoặc mưa nắng thất thường, viêm xoang và viêm mũi dị ứng rất dễ nảy sinh, thậm chí có nguy cơ tái diễn nhiều lần. Người bệnh nên chọn sẵn phương án hỗ trợ cho mũi khỏe suốt mùa trở gió.

Vị thuốc quý cho bệnh xoang
Từ xa xưa, Thương Nhĩ Tử đã được sử dụng như một vị thuốc quý trong các bài thuốc gia truyền nổi tiếng chủ trị bệnh viêm xoang, viêm mũi dị ứng. Nhiều trong số các bài thuốc này vẫn còn được lưu truyền cho tới ngày nay và được phát triển thành các phương thuốc chữa xoang hiệu quả.

Thương Nhĩ Tử là bộ phận quả đã được phơi hoặc sấy khô của cây Thương Nhĩ. Thương Nhĩ hay còn gọi là Ké Đầu Ngựa, Phắc Ma, Mác Nháng, có tên khoa học là Xanthium strumarium L., thuộc họ Cúc (Asteraceae).

Đây là loài cây thảo, cao từ 50-80cm, ít phân cành. Lá mọc so le, hình tim - tam giác, mép khía răng không đều, có lông cứng và ngắn ở hai mặt. Quả bế đôi, hình trứng, có hai sừng nhọn ở đầu và phủ đầy gai góc, để dùng làm thuốc phải chọn quả già chắc, có màu vàng sẫm, có gai, trong có hai hạt, có dầu, không sâu mốc và vụn nát.






Theo Đông y, Thương Nhĩ Tử có vị ngọt nhạt, hơi đắng, tính ấm, có tác dụng tiêu độc, chống viêm, sát trùng, kháng khuẩn, tán phong, trừ thấp, chống dị ứng, giảm đau, chủ trị phong hàn đau đầu, phong tê thấp, tắc ngạt mũi, cảm lạnh, viêm xoang mũi dị ứng xuất tiết, tỵ uyên (chảy nước mũi hôi).

Y học hiện đại cũng chứng minh: quả Thương Nhĩ Tử chứa nhiều sesquiterpen lacton, vitamin C và glucose, Beta - sitosterol Beta - D - glucosid… có tác dụng chống viêm, kháng khuẩn đối với tụ cầu khuẩn, một số loại nấm điển hình như Candida albicans… Đây là một trong những tác nhân chính gây bệnh viêm xoang cấp và mạn tính.

Trong cuốn “Cây thuốc và động vật làm thuốc ở Việt Nam tập I” ghi nhận: Thương Nhĩ Tử là thành phần chính trong các bài thuốc chữa bệnh viêm xoang mũi hiệu quả. Không chỉ giúp điều trị chứng mũi chảy nước trong và đặc, Thương Nhĩ Tử còn chữa bệnh viêm xoang nhiễm khuẩn.

Ngoài ra, các tài liệu khác cũng nêu rõ công dụng chữa viêm mũi dị ứng của Thương Nhĩ Tử. Trong đó, nổi bật là khả năng chữa dứt điểm và ngăn ngừa viêm mũi dị ứng tái phát. Đặc biệt, tác dụng sát khuẩn, chống viêm của Thương Nhĩ Tử kết hợp với tính giảm đau, tiêu viêm, ức chế virus cúm và một số vi khuẩn như tụ cầu vàng, trực khuẩn bạch hầu, trực khuẩn lỵ; chống dị ứng của Tân di và tác dụng chống viêm, giảm ngạt mũi, giảm tiết dịch, giảm hắt hơi, sổ mũi nhức đầu của Hoa Ngũ Sắc có tác dụng điều trị nghẹt mũi, chảy nước mũi, viêm mũi dị ứng, viêm mũi mạn tính, viêm xoang cấp và mạn tính.

‘Tiếp sức’ cho từ bên ngoài
Các bác sỹ Y học cổ truyền cho biết: Thương Nhĩ Tử khá hiệu quả nếu được kết hợp với một số thảo dược khác để tạo thành bài thuốc “bôi ngoài” dưới dạng thuốc xịt. Với cơ chế kháng khuẩn, chống viêm, co mạch tại chỗ, bài thuốc này sẽ làm thông thoáng đường mũi xoang, tăng đào thải dịch mủ ứ đọng trong các hốc xoang, giúp giảm nhanh các triệu chứng sổ mũi, nghẹt mũi, điếc mũi, chảy nước mũi…

Các bác sỹ chuyên khoa tai - mũi - họng khuyên rằng: Thời điểm giao mùa hoặc mưa nắng thất thường, viêm xoang và viêm mũi dị ứng rất dễ nảy sinh, thậm chí có nguy cơ tái diễn nhiều lần. Vì thế, việc lựa chọn sản phẩm thuốc xịt mũi được bào chế từ thảo dược để bảo vệ mũi khỏi những triệu chứng khó chịu là vô cùng cần thiết.

Các bác sỹ cũng khuyến cáo: Để tăng hiệu quả điều trị, người bệnh nên vệ sinh mũi hàng ngày, đeo khẩu trang, giữ ấm vùng mũi và cổ khi trời lạnh; kiêng sử dụng các thực phẩm cay, nóng và các chất kích thích như bia, rượu, thuốc lá.

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

Nobel Prize For Chemistry 2014: Eric Betzig, Stefan W. Hell And William E. Moerner Honored For Development Of Super-Resolved Fluorescence Microscopy

The 2014 Nobel Prize in Chemistry was awarded on Wednesday to Eric Betzig, Stefan W. Hell and William E. Moerner for "the development of super-resolved fluorescence microscopy."
In the past, the use of microscopes was limited by a physical restriction; scientists could only see items that were larger than roughly half the wavelength of light (.2 micrometers). However, the groundbreaking work of the Nobel laureates bypassed the maximum resolution of traditional microscopes and launched optical microscopy into the nanodeminsion.
With nanoscopy, scientists could observe viruses, proteins and molecules there are smaller than 0.0000002 metres. Hell, 52, of Germany, is the director at the Max Planck Institute for Biophysical Chemistry and the division head at the German Cancer Research Center in Heidelberg. He was honored for his work on fluorescence microscopy, a kind of nano-flashlight where scientists use fluorescent molecules to see parts of a cell. Later in his career, he developed the STED microscope, which collects light from "a multitude of small volumes to create a whole."

Moerner, a 61-year-old professor in chemistry and applied physics at Stanford University in California, is the recipient of the 2008 Wolf Prize in Chemistry, the 2009 Irving Langmuir Award and the 2013 Peter Debye Award. In 1989, he was the first scientist to be able to measure the light absorption of a single molecule. This inspired many chemists to begin focusing on single molecules, including Betzig.
Betzig, 54, the group leader at Janelia Farm Research campus at the Howard Hughes Medical Institute in Virginia, developed new optical imaging tools for biology. His work involved taking images of the same area multiple times, and illuminating just a few molecules each time. These images were then superimposed to create a dense super image at the nano level, The Times of India reported.
The Royal Swedish Academy of Sciences, Stockholm awards the Nobel Prize in Chemistry annually to the person who shall have made the most important chemical discovery or improvement." It is one of five Nobel Prizes established by Alfred Nobel, inventor of dynamite, in his will in 1895.
Between 1901 and 2013, more than 560 Nobel Prizes were awarded to 876 people and organizations. Nobel laureates receive the title, a diploma, a gold medal and about $1.1 million in award money. If two winners are chosen for a single category, the prize is split in half. When more than two people or organizations are selected, the prize is distributed at the judges' discretion.
Since 1901, 105 Nobel Prizes in Chemistry have been awarded. The youngest person to become a Nobel laureate in chemistry was Frederic Joliot, who was just 35 when he received the prize in 1935 for his work in the synthesis of new radioactive elements.
Only four women have been awarded the chemistry prize, including Marie Curie who also won a Nobel in physics. And only one person -- Frederick Sanger -- has been awarded the chemistry prize twice. Click here for a complete list of past laureates in this category.

Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014

Suy tư

Càng mong muốn những điều không hay đến với người khác thì những điều đó lại hay xảy ra đối với mình.

Nhưng

Càng mong muốn những điều tốt cho người khác thì chưa chắc nó đã đến với mình.

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

Học và dạy tiếng Anh: ba bí quyết then chốt – Nguyễn Vạn Phú

Chưa thấy có môn học nào được quan tâm như môn tiếng Anh. Phụ huynh nào cũng sẵn lòng cho con đi học thêm, rèn tiếng Anh ngay từ tiểu học. Nhà nước có hẳn một đề án ngoại ngữ quốc gia 2020 rất đồ sộ. Các trung tâm dạy tiếng Anh mọc khắp mọi thành phố. Nhưng rất hiếm thấy những công trình nghiên cứu được phổ biến rộng rãi về thế nào là một phương pháp tối ưu dạy và học tiếng Anh trong môi trường Việt Nam, kể cả đề án nói trên.

Tạm thời gạt sang một bên các lý thuyết về phương pháp vì nó xa lạ với đa phần người học, chỉ muốn nắm được một số kỹ năng tiếng Anh để thuận lợi cho công việc, dù đó là giao tiếp với khách nước ngoài, để theo học một chương trình dạy bằng tiếng Anh hay để đọc tài liệu bằng tiếng Anh. Quan sát đặc thù của nước ta, kết hợp với những thay đổi chóng mặt trong lối sống hiện đang xảy ra và thực tế sử dụng tiếng Anh như một công cụ, có thể nói bí quyết học và dạy tiếng Anh nằm ở ba điểm: “đừng quá ham”, “tận dụng cái có sẵn” và “luyện chứ đừng học”.

Với người học

Nếu hỏi ai từng học tiếng Anh theo một giáo trình nào đó, điều họ ngại nhất là không theo kịp tiến độ của lớp. Chưa nắm được điểm ngữ pháp này đã thấy lớp nhảy qua điểm ngữ pháp mới; chưa xong mẫu câu này đã phải học mẫu câu mới; từ vựng cần học xuất hiện dồn dập. Chớp mắt một cái đã thấy lớp tiến đến gần hết cuốn giáo khoa dày cộp mà lòng cứ vương vấn những bài cũ, chưa học kỹ, chưa nắm được hết. Cuối cùng là không học được gì hết. Kết thúc khóa học, chúng ta trở về con số không.

Ở bậc phổ thông cũng vậy. Giáo viên chạy theo giáo án; học sinh bận chạy theo các môn khác, cứ gần đến giờ học nhìn qua sách giáo khoa, nhớ mài mại vài từ mới, vài điểm ngữ pháp mới để đối phó. Cuối cùng, kết thúc năm học, chữ nghĩa trả lại hết cho thầy.

Cho nên bí quyết đầu tiên với người muốn học thật sự là “đừng quá ham”. Hãy vất bỏ hết mọi kế hoạch vĩ đại thanh toán chương trình này trong năm này, đống từ vựng kia trong năm tới. Hãy đặt mục tiêu khiêm tốn, học các câu đơn giản, rèn đi luyện lại cho đến khi nào sử dụng được trong thực tế thì mới chuyển qua cái mới. Cái này sẽ tạo cho người học sự tự tin, để làm đòn bẩy học tiếp.

Với ngành giáo dục

Với ngành giáo dục, xin soạn lại sách giáo khoa thật đơn giản, giảm bớt nhịp độ chương trình. Thật ra ngữ pháp tiếng Anh đâu có khó, học tập trung chỉ một năm là hết cho nên đừng cố gắng giới thiệu các điểm ngữ pháp vào bài học theo kiểu tuần tự cho chóng hết làm gì. Từ vựng cũng vậy, chỉ cần 750 từ là đủ để một người giao tiếp khá thoải mái cho mọi nhu cầu bình thường trong cuộc sống. Làm sao để một em học sinh tốt nghiệp phổ thông đọc được các truyện loại viết lại theo văn tiếng Anh đơn giản, nói chuyện bâng quơ với người nước ngoài là đã một bước tiến lớn rồi. Bảy năm học từ lớp 6 đến lớp 12 để làm chuyện đó, được chăng? Chắc chắn là được nếu chúng ta đừng ham hố thành tích, tập trung rèn thật nhiều thay vì câu nệ bám chặt giáo án. Hãy bỏ những kỹ năng mà chúng ta đang mất thì giờ bắt học sinh học như chuyển đổi câu chủ động sang câu bị động, chuyển câu để dùng danh từ thay vì động từ. Học cái đó để làm gì? Hãy cứ để cho học sinh nói sai, đừng vội sửa ngay, bởi mục tiêu là giao tiếp chứ không phải là ngôn ngữ.

Bí quyết thứ nhì là “tận dụng cái có sẵn”. Với bất kỳ một học sinh bình thường nào, cuộc sống hiện nay buộc các em “tự dưng có sẵn” trong người một vốn từ tiếng Anh kha khá. Khi dùng máy tính, chắc chắn các em phải hiểu file là gì, delete là gì. Các em tự động hiểu save bắt các em làm gì, print là sao… Với các em từng sử dụng Facebook (mà hầu như học sinh nào cũng từng chơi Facebook) các em cũng không muốn phải thuộc các từ status, friend, feed, group, messages… Còn nhiều thứ khác như điện thoại di động, các trò chơi, các ứng dụng đủ kiểu… – tất cả hiện đã trang bị cho các em một vốn từ tiếng Anh kha khá.

Vấn đề là người thầy giỏi sẽ tận dụng vốn từ này để chuyển chúng thành vốn từ tiếng Anh cho các em, bắt các em dùng chúng trong câu hoàn chỉnh, nói thành câu hẳn hoi. Đoan chắc là trong một thời gian ngắn thôi, ngay lập tức các em tự nhiên sẽ thấy tự tin hẳn ra và dùng tiếng Anh thành thạo đến độ chính các em cũng phải ngạc nhiên.

Bí kíp luyện quyền

Cuối cùng là sai lầm phổ biến mà chúng tôi quan sát được ở người học tiếng Anh: đó là xem tiếng Anh như một môn học và tiếp cận nó như một loại kiến thức mà họ phải có bằng cách học. Họ học tiếng Anh như học Toán, Lý Hóa, tức là ngồi nghiên cứu từng điểm ngữ pháp, lý giải rồi hiểu nó và học quy luật. Tức là ngồi học từng từ, cả họ hàng tông chi từ đó. Tức là học cách ghép từ thành câu…

Các bạn thử tự hỏi các bà tiểu thương ở chợ Bến Thành, do nhu cầu cần giao tiếp với khách nói tiếng Anh, họ có học tiếng Anh theo cách đó không? Không hề. Họ sẽ xuất phát từ nhu cầu, chuyển nhu cầu thành câu rồi học thuộc lòng. Đơn giản vậy thôi.

Dĩ nhiên người học tiếng Anh bình thường sẽ chưa có nhu cầu như thế và cũng không đến nỗi học theo kiểu “đi ngang về tắt” như thế. Nhưng phương pháp học cũng phải theo tinh thần đó mới mong thành công: học tiếng Anh là rèn luyện, như tập võ cứ đi quyền thật nhiều đến khi đánh nhau sẽ bật ra cú đánh trúng đích. Học tiếng Anh là cứ thuộc lòng cho nhiều câu nhiều đoạn chừng nào tốt chừng đó – đến khi cần nó sẽ bật ra cho bạn sử dụng.

Ai học tiếng Anh mà cứ thắc mắc tại sao là xem như thất bại ngay từ đầu. Cứ chấp nhận người ta nói sao mình học thuộc lòng như vậy để bắt chước. Người nào thuộc lòng được nhiều câu nhiều đoạn nhất, người đó vừa sử dụng tiếng Anh thành thạo lại vừa dễ dàng vượt qua mọi kỳ thi được biên soạn đúng đắn như IELTS hay TOEFL (chứ không phải loại đề thi của nhà trường hiện nay). Như thế cuối cùng cả hai mục tiêu – học để thi hay học vì kỹ năng – đều đạt được chứ không hề mâu thuẫn nhau.


Nguyễn Vạn Phú

Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014

Bài tập làm văn năm lớp 6 – Hằng Lê

Đọc đâu đó về việc người ta kêu ca dạy văn Việt Nam là rập khuôn, kém sáng tạo. Chợt nhớ bài kiểm tra hồi mới vào lớp 6.
Lúc đó bạn Hằng vừa được đào tạo khắc nghiệt ở lớp bồi dưỡng học sinh giỏi quốc gia với cô Phương – một người không chấp nhận được cái sáo rỗng, khuôn mẫu của văn chương. Thậm chí suýt nữa còn gạch rách vở học trò vì tội đứa nào cũng bảo “con sông quê em ko biết bắt đầu từ đâu – khi về làng em sông uốn thành một dòng xanh ngan ngát. Đến mùa nước lũ, sông đục ngầu phù sa như giận dữ…”.
“Nếu các em không biết nó bắt đầu từ đâu thì tôi nói cho mà biết, ở trên dãy Trường Sơn đổ xuống”. Và cô châm biếm những cô giáo “sóng mũi dọc dừa, người dong dỏng cao, mái tóc đen tuyền như thác đổ, giọng cô dịu dàng lanh lảnh như chuông ngân” trong bài làm của bọn tôi rằng: “Tả con người ấy, đừng có tả tượng nữa. Tả tôi đi, tả cho đúng – tôi thế nào hả? Lùn, đen, tóc xoăn tít như đống mì tôm. Giọng tôi thế nào? Có giống con sư tử gầm không?…”
Trùng hợp là đề bài vào lớp 6 hồi đó là tả cô giáo em. Tôi lại là đứa trẻ ngoan ngoãn, và lại yêu thích cô Phương – thế là tôi ngồi tả cô. Tôi tả cô với một lòng yêu mến vô cùng, và cũng chân thực vô cùng. Rằng cô lùn đen chả đẹp cũng chẳng hiền; nhưng đến cái phần tôi muốn nói cô đã cá tính và tận tâm thế nào, tôi đã thích cô ra sao thì…hết giờ. Hết giờ thật đấy, vì hồi đó tôi nghĩ thì nhanh nhưng viết như con rùa á.
Thế nên bài viết của tôi na ná một bài bôi nhọ hình ảnh cô giáo. May hồi đó không có internet nên rốt cuộc bài văn của tôi chỉ lưu truyền qua tay các thầy cô và dừng lại ở lời mắng của cô Nga với tôi ngày vào lớp. Hồi đó lí do cô giáo dạy văn lớp 6 của tôi mắng cũng không phải vì tôi dám tả một cô giáo không đẹp như mơ, mà là vì tôi quá hăng hái trong việc tả xấu cô giáo, và khi tôi nói rằng mình còn chưa viết đến đoạn tốt – thì bị mắng tiếp vì cô giáo có thể tốt ngay giữa những cái xấu nếu tôi biết tả tử tế. Nên bài tập làm văn đó trở thành một bài học cho việc ham hố chứng tỏ khác người không đúng cách của tôi.
Đến năm lớp 10, cô Liên vào giờ văn đầu tiên của lớp Hóa đã nói rằng: cô không cần chúng tôi soạn văn, cũng không muốn phải chấm những Nguyễn Hiền, Tư Trạm (là tác giả văn mẫu thì phải, tôi thực sự chưa đọc bao giờ nên không nhớ), “cô không yêu cầu lớp Hóa các em giỏi văn như họ, cô chỉ mong có thể để cho các em yêu văn hơn chút nữa… chúng ta cứ thống nhất thế này, nếu các em chép theo văn mẫu – mà cô dạy học 30 năm rồi nên cô thuộc lắm – thì cô không dám cho điểm cao hay thấp, mà cứ để điểm 5 thôi; nếu các em tự mình làm bài thì thấp nhất là 7 điểm nếu không sai chính tả…”

Thế nên giờ tập làm văn của bọn tôi được phép mở sách và suy nghĩ rất lan man về thơ văn. Không biết có phải vì cô giáo sắp về hưu nên phá lệ không, năm đó bọn tôi có bài thi học kỳ là lên bảng đọc thuộc 1 đoạn Kiều em thích và trình bày tại sao lại thích. Tuy rằng đến giờ tôi cũng không biết văn chứng minh, biện luận với phân tích thì khác nhau cái gì, nhưng mà đúng là tôi thích Kiều hơn hẳn.
Bạn thân mến, à quên – các bạn thân mến của tôi giờ đã qua thời tập làm văn rồi, bạn nhỏ còn đi học thân mến: Thực ra thầy cô dạy văn cũng chẳng thích đọc mãi văn mẫu đâu – nếu một ngày bạn thấy không thích hoặc không hiểu tại sao bài thơ này có thể có ý nghĩa nhân văn đó, thì bạn cũng có thể suy nghĩ cẩn thận và viết ra những hoài nghi đó – nhưng đừng bắt đầu bằng việc vùi dập để chứng tỏ mình nổi trội, hoặc nhiệt tình chứng tỏ lời giảng của thầy cô sai.
Nếu thầy cô của bạn đừng quá ấu trĩ và có thể vẫn tận tâm được như những thầy cô giáo dạy văn (mà tôi được học trong đời), thì bạn sẽ có thể tranh luận, có thể được giải thích, có thể ăn mắng, nhận điểm thấp (hoặc rất cao nếu bạn đủ lí sự), có thể nói những gì mình thích. Dù sao thì nó cũng sẽ thú vị và đáng học hơn. Học hành ở Việt Nam ta mà, điểm văn cao là không tốt đâu – sẽ bị chê là cù lần đấy!”.
Hằng Lê